
Đạo diễn Đinh Tuấn Vũ. Ảnh: NVCC
Khi công nghiệp văn hóa nói chung và công nghiệp điện ảnh nói riêng được quan tâm, đầu tư, việc một bộ phim ra rạp sẽ luôn được quan tâm đến hiệu quả doanh thu. Trở lại đường đua rạp chiếu với “Ốc mượn hồn”, con số doanh thu có phải là áp lực đối với anh?
Tôi nghĩ bất kỳ nhà sản xuất hay đạo diễn nào khi đưa phim ra rạp cũng đều có áp lực về doanh thu. Chúng ta đang làm việc trong một ngành công nghiệp sáng tạo, nghĩa là bên cạnh giá trị nghệ thuật, bộ phim cũng phải chứng minh được khả năng tồn tại về mặt thương mại.
Tuy vậy, áp lực lớn nhất của tôi không phải là một con số cụ thể. Điều tôi trăn trở hơn là liệu bộ phim có tìm được khán giả của mình hay không.
Tôi luôn tin doanh thu là kết quả của rất nhiều yếu tố: chất lượng tác phẩm, thời điểm phát hành, truyền thông, cạnh tranh thị trường và cả yếu tố may mắn. Điều duy nhất người làm phim có thể kiểm soát là cố gắng tạo ra một tác phẩm tốt nhất trong khả năng của mình.
Khi bộ phim ra rạp, doanh thu trở thành câu chuyện của thị trường. Còn trước đó, trách nhiệm của tôi là kể câu chuyện một cách trung thực và thuyết phục nhất.
Dàn diễn viên “Ốc mượn hồn” được cho là đã có những dụng ý, tính toán của đạo diễn trong việc giải bài toán phòng vé. Vậy, những gương mặt có “name” và nhiều tiềm năng để khai thác như Quốc Trường, Tiểu Vy, Anh Phạm... có thể giúp được “Ốc mượn hồn” bán vé không, theo anh?
Tôi nghĩ sức hút của diễn viên luôn là một yếu tố quan trọng đối với bất kỳ bộ phim nào.
Một gương mặt được khán giả yêu mến có thể giúp bộ phim được chú ý nhiều hơn, tạo ra sự tò mò ban đầu và đưa khán giả đến rạp. Nhưng sau đó, điều giữ họ ở lại vẫn là bản thân bộ phim.
Tôi chưa bao giờ tin rằng một diễn viên có thể một mình quyết định thành công hay thất bại của một tác phẩm điện ảnh. Điện ảnh là công việc của tập thể.
Khi lựa chọn diễn viên cho “Ốc mượn hồn”, tôi không bắt đầu từ câu hỏi ai bán vé tốt nhất. Tôi bắt đầu từ câu hỏi ai phù hợp nhất với nhân vật. Nếu một diễn viên vừa phù hợp với vai diễn, vừa có sức hút với công chúng thì đó là một lợi thế rất lớn.
Tôi nghĩ Quốc Trường, Tiểu Vy hay Anh Phạm đều đã mang đến cho bộ phim những giá trị riêng.
Nhưng cuối cùng, thứ thuyết phục khán giả bỏ tiền mua vé lần thứ hai hoặc giới thiệu bộ phim cho người khác vẫn là chất lượng tác phẩm.

Nhiều ý kiến bày tỏ, Hoa hậu Tiểu Vy vẫn còn kém về đài từ, đọc thoại thiếu cảm xúc. Cơ mặt chưa bộc lộ linh hoạt cảm xúc nhân vật... Với vai trò của mình, anh có thể chia sẻ về ấn tượng, suy nghĩ của riêng mình về dàn diễn viên tham gia “Ốc mượn hồn”?
Tôi nghĩ khi một bộ phim ra mắt, việc xuất hiện những ý kiến khác nhau về diễn xuất là điều hoàn toàn bình thường. Và đó cũng là quyền của khán giả.
Tuy nhiên, với tư cách đạo diễn, tôi luôn nhìn một vai diễn trong bức tranh tổng thể. Khi lựa chọn Tiểu Vy cho vai Ngọc, điều tôi tìm kiếm không phải là một diễn viên có thể phô diễn cảm xúc thật mạnh hay tạo ra những trường đoạn quá kịch tính. Điều tôi cần là một nhân vật khiến người xem luôn cảm thấy có điều gì đó khó đoán, vừa mong manh, vừa bí ẩn, vừa khiến khán giả muốn tiếp tục quan sát.
Đó là điều Vy đã làm được.
Trong quá trình quay, có nhiều cảnh tôi chủ động yêu cầu Vy tiết chế hơn thay vì đẩy cảm xúc lên cao. Bởi bản chất của nhân vật này là người luôn che giấu điều gì đó bên trong. Tôi nghĩ nếu diễn quá rõ, quá trực diện thì đôi khi lại làm mất đi sự thú vị của nhân vật.
Tất nhiên, Tiểu Vy vẫn còn một hành trình dài phía trước với diễn xuất, cũng như bất kỳ diễn viên nào khác. Nhưng điều khiến tôi hài lòng là Vy đã mang đến cho nhân vật một màu sắc riêng. Sau những suất chiếu đầu tiên, rất nhiều khán giả tranh luận về nhân vật của Vy, yêu hay ghét, đồng cảm hay nghi ngờ. Với tôi, đó là dấu hiệu cho thấy nhân vật đã thực sự tạo được sự kết nối với người xem.
Điều quan trọng nhất của một vai diễn không phải là khiến tất cả mọi người đều khen, mà là khiến khán giả nhớ đến nhân vật đó sau khi bộ phim kết thúc. Và ở khía cạnh đó, tôi nghĩ Tiểu Vy đã hoàn thành khá tốt vai trò của mình.
Với “Ốc mượn hồn”, anh đảm nhận vị trí đạo diễn, biên kịch. Khi xem phim, khán giả dành lời khen cho cách kể chuyện với những “cú twist chồng twist”. Đây cũng là những thay đổi lớn trong cách kể chuyện của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ. Với anh, anh có coi “Ốc mượn hồn” là một bước thay đổi của mình, khi phim đang có cách tiếp cận thị trường mới mẻ?
Tôi nghĩ có, và đó là sự thay đổi có chủ đích.
Trước đây, tôi thường quan tâm nhiều đến việc mình muốn kể điều gì. Còn bây giờ, tôi quan tâm nhiều hơn đến việc khán giả sẽ trải nghiệm câu chuyện đó như thế nào.
Trong quá trình phát triển kịch bản “Ốc mượn hồn”, tôi luôn tự đặt ra một câu hỏi: làm sao để khán giả không chỉ xem một câu chuyện, mà còn chủ động tham gia vào nó? Làm sao để họ liên tục đặt câu hỏi về nhân vật, về động cơ của họ, về điều gì đang thực sự diễn ra và rồi phải nhìn lại tất cả mọi thứ theo một cách khác khi bộ phim kết thúc.
Những cú twist trong phim không được tạo ra chỉ để gây bất ngờ. Điều tôi quan tâm hơn là sau mỗi lần sự thật được hé lộ, khán giả lại thay đổi cách nhìn về nhân vật. Người mà mình từng thương có thể trở nên đáng sợ hơn. Người mà mình từng trách có thể trở nên đáng thương hơn. Đó mới là điều khiến tôi hứng thú.
Nếu có một thay đổi nào đó trong cách làm phim của tôi, thì có lẽ là việc tôi ngày càng tin rằng điện ảnh không nên chỉ là hành trình của người kể chuyện. Nó còn phải là hành trình khám phá của người xem.

Trên chặng hành trình của mình, để miêu tả sự trưởng thành qua từng dự án, anh sẽ miêu tả thế nào?
Tôi nghĩ mỗi bộ phim giống như một dấu mốc của một giai đoạn trưởng thành của người đạo diễn.
Nhìn lại những tác phẩm đầu tiên, tôi thấy nhiều nhiệt huyết, nhiều ước mơ và đôi khi cũng có cả sự cứng đầu của tuổi trẻ. Tôi muốn nói thật nhiều điều và muốn đưa thật nhiều suy nghĩ của mình vào tác phẩm.
Càng về sau, tôi hiểu rằng điện ảnh không phải lúc nào cũng cần những câu trả lời. Đôi khi một câu hỏi hay còn đáng giá hơn một lời giải thích hoàn chỉnh.
Nếu phải mô tả sự thay đổi lớn nhất của mình, tôi nghĩ đó là việc học cách lắng nghe. Lắng nghe cộng sự, lắng nghe khán giả và cả lắng nghe chính những gì bản thân mình đang muốn khám phá.

