
Theo công bố mới của Netflix, “Bài học đáng đời” do dàn diễn viên Kim Moo Yeol, Lee Sung Min, Jin Ki Joo và P.O đóng chính tiếp tục giữ vững vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng chương trình truyền hình không nói tiếng Anh ăn khách của Netflix trong tuần thứ hai liên tiếp.
Đặc biệt, ở tuần thứ hai, bộ phim đạt 21,1 triệu lượt xem trên toàn cầu, tăng gấp hơn 3 lần so với 6,4 triệu lượt xem được ghi nhận trong tuần đầu ra mắt.
Phim xoay quanh Cục Bảo vệ Quyền giáo dục - một đội đặc nhiệm hư cấu mang tính chất "trừng phạt ngoài vòng pháp luật" do chính phủ thành lập, nhằm lập lại trật tự trong những lớp học đã bị phá hỏng bởi học sinh ngỗ ngược và những bậc phụ huynh độc hại.
Theo giới chuyên môn, “Bài học đáng đời” trở thành "hiện tượng" toàn cầu vì tạo ra được sự đồng cảm mạnh mẽ và cảm giác thỏa mãn cho người xem.
Nhiều khán giả cho rằng, nội dung bộ phim phản ánh đúng thực tế mà họ đang trải qua.
Trên mạng xã hội, khán giả từ nhiều quốc gia đã chia sẻ tình hình giáo dục tại nước mình, vừa cảm thấy được an ủi vừa chán nản khi nhận ra rằng những vấn đề trong phim cũng giống hệt những gì họ đang đối mặt.
Một khán giả đến từ Anh viết trên Reddit: "Tôi tưởng đây chỉ là một câu chuyện đơn giản về việc những kẻ bắt nạt bị trừng trị, nhưng lời thoại, nhân vật và cảm giác công lý trong phim lại cực kỳ gần gũi. Dù là phim Hàn Quốc, mọi thứ trong đó đều hoàn toàn phù hợp với thực tế ở Anh”.


Park Ju Hyoung, giáo sư tại Đại học Giáo dục Quốc gia Gyeongin, cho rằng sự sụp đổ của nền giáo dục công được khắc họa trong phim - thể hiện qua việc học sinh lạm dụng điện thoại thông minh trong lớp học và bạo lực học đường - đã trở thành vấn đề mang tính toàn cầu.
Ông nói: "Ở các nước phương Tây, nơi quyền học sinh và tự do cá nhân được đề cao, những sự đổ vỡ tương tự đã diễn ra từ lâu. Đó là lý do người hâm mộ quốc tế phản ứng mạnh mẽ với cách bộ phim giải quyết những vấn đề này thông qua một lực lượng mang tính thể chế”.
Một bộ phận khán giả khác ca ngợi bộ phim là "liều dopamine thuần túy”.
Một người xem nhận xét: "Việc chứng kiến học sinh, phụ huynh, thậm chí cả nhà trường cuối cùng cũng phải chịu trách nhiệm theo một cách rất khác thường khiến tôi vô cùng thỏa mãn. Bộ phim nhắc tôi rằng giáo dục không chỉ là điểm số mà còn là sự tôn trọng, kỷ luật và nhân cách”.
Các chuyên gia văn hóa và giáo dục cho rằng, khán giả nên nhìn nhận bộ phim như một tác phẩm đưa thực trạng của một hệ thống giáo dục đang rạn nứt ra ánh sáng, đồng thời thúc đẩy xã hội tìm kiếm giải pháp ngoài đời thực.
Nhà phê bình văn hóa Jung Duk Hyun nhận định: "Việc công chúng đồng cảm sâu sắc với câu chuyện giả tưởng này và cảm thấy nó mới mẻ đến vậy cho thấy cuộc sống thực của họ đang ngột ngạt và gây thất vọng đến mức nào”.
Khác với thế giới thực, nơi những cuộc khủng hoảng giáo dục tương tự cứ lặp đi lặp lại mà không có lời giải, các thanh tra của Cục Bảo vệ Quyền giáo dục trong phim chủ động can thiệp, trừng phạt những người gây ra vấn đề và thay mặt nạn nhân mang lại cảm giác giải tỏa mạnh mẽ cho khán giả.
Nhà phê bình phân tích thêm: "Nếu câu chuyện chỉ xoay quanh học sinh hư hỏng, nó sẽ đơn thuần trở thành một bộ phim hành động học đường hoặc phim tố cáo tham nhũng xã hội.
Nhưng bằng cách xây dựng những phản diện với hoàn cảnh và vấn đề đa dạng, phức tạp, bộ phim đề cập đến các vấn đề mang tính hệ thống thay vì chỉ đơn giản biện minh cho việc sử dụng bạo lực.
Bộ phim đã thành công trong việc khắc họa nhiều chiều những vấn đề giáo dục của Hàn Quốc, đồng thời để lại không gian cho khán giả suy ngẫm sâu hơn".

