Tin mới Tin mới

Chi tiết tin tức
A- A A+ | Trong Tăng tương phản Giảm tương phản

Giải mã lý do phim của Huỳnh Lập thu gần 200 tỉ đồng trước đối thủ dù gây tranh luận

“Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” của Huỳnh Lập tiến sát mốc 200 tỉ đồng và bỏ xa “Quý tử vượt giàu”, “Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh”. Đâu là lý do?

Giải mã lý do phim của Huỳnh Lập thu gần 200 tỉ đồng trước đối thủ dù gây tranh luận

Huỳnh Lập, Nguyễn Quang Dũng, Johnny Trí Nguyễn. Ảnh: Đoàn phim cung cấp.

Cuộc đua phim Việt cuối tháng 8, đầu tháng 9 chứng kiến sự phân hóa mạnh. Trong khi “Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” của Huỳnh Lập duy trì vị trí dẫn đầu và tiến sát mốc 200 tỉ đồng, hai đối thủ phim Việt cùng giai đoạn là “Quý tử vượt giàu” và “Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh” không tạo được thế bám đuổi tương xứng.

Huỳnh Lập chọn câu chuyện “dễ vào” nhất

Khác biệt đầu tiên nằm ở ngưỡng tiếp cận. “Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” đưa ra những xung đột mà gần như bất kỳ gia đình nào cũng có thể nhận ra: người trẻ muốn chứng minh bản thân, người già có cách nghĩ khác con cháu, khoảng cách thế hệ và những va chạm trong gia đình.

Khán giả không cần hiểu bối cảnh lịch sử, thế giới nhân vật phức tạp hay một hệ thống thông tin mới để bước vào phim. Đây là lợi thế rõ rệt khi đặt cạnh “Hộ linh tráng sĩ”.

Phim của đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình phải thực hiện cùng lúc nhiều nhiệm vụ: xây dựng bối cảnh thời Đinh, giải thích câu chuyện, giới thiệu nhân vật, tạo thế giới lịch sử và phát triển tuyến hành động.

Việc nhà sản xuất sau đó dựng lại phim, cắt khoảng 20 phút để tăng nhịp độ càng cho thấy phiên bản ban đầu gặp vấn đề trong việc giữ trải nghiệm của khán giả đại chúng.

So với “Hộ linh tráng sĩ”, “Quý tử vượt giàu” mới là đối thủ đáng chú ý để nhìn ra lợi thế của Huỳnh Lập.

Hai phim cùng sử dụng tiếng cười, câu chuyện gia đình và những nhân vật gần đời sống. Nhưng Huỳnh Lập có một thứ đã được xây dựng trước khi phim ra rạp: tệp khán giả nhận diện rõ phong cách của anh.

Từ “Ai chết giơ tay”, “Pháp sư mù” đến “Nhà gia tiên”, Huỳnh Lập liên tục đi trên vùng giao nhau giữa hài, tâm linh, gia đình và cảm xúc. Khán giả mua vé “Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” vì thế không bước vào một thương hiệu hoàn toàn mới. Họ phần nào biết mình sẽ nhận được điều gì.

Đây là khác biệt giữa một bộ phim bán câu chuyện và một nhà làm phim đã bắt đầu bán được thương hiệu cá nhân. “Nhà gia tiên” đạt hơn 240 tỉ đồng trước đó càng giúp Huỳnh Lập có một lớp khán giả sẵn sàng thử sản phẩm tiếp theo.

Thắng từ trước kỳ nghỉ 2.9

“Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” còn chiếm lợi thế về thời điểm. Phim tạo được doanh thu và hiệu ứng truyền miệng từ trước khi thị trường bước vào kỳ nghỉ Quốc khánh. Khi các đối thủ mới gia nhập, phim của Huỳnh Lập đã có vị trí trên bảng doanh thu, lượng suất chiếu lớn và độ nhận diện cao.

Một phim bán vé tốt được rạp ưu tiên suất. Nhiều suất thuận lợi giúp doanh thu tiếp tục tăng. Doanh thu cao lại tạo thêm thảo luận trên mạng xã hội và khiến khán giả tò mò. Trong khi đó, phim ra sau phải vừa cạnh tranh khán giả vừa giành suất chiếu.

Quy mô sản xuất không quyết định quy mô khán giả

Khán giả không nhất thiết chọn bộ phim tốn kém nhất, có bối cảnh lớn nhất hay tham vọng nhất. Họ chọn bộ phim khiến mình dễ quyết định mua vé nhất.

Ở điểm này, Huỳnh Lập có ba lợi thế cùng lúc: thương hiệu cá nhân đã được xây dựng nhiều năm, câu chuyện có ngưỡng tiếp cận thấp và thời điểm phát hành thuận lợi.

“Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” vì vậy không thắng “Quý tử vượt giàu” hay “Hộ linh tráng sĩ” chỉ bởi bản thân bộ phim. Huỳnh Lập bước vào cuộc đua với một hệ sinh thái khán giả đã được tích lũy từ YouTube, mạng xã hội, “Nhà gia tiên” và các dự án trước đó.

Doanh thu cao nhưng phim vẫn gây tranh luận

Tuy nhiên, lợi thế phòng vé không đồng nghĩa “Nghỉ hè sợ nghỉ hưu” hoàn toàn thuyết phục về chuyên môn.

Một trong những điểm gây tranh luận là Huỳnh Lập đưa quá nhiều chất liệu vào cùng một tác phẩm: hài, gia đình, tâm linh, sang chấn hậu chiến... Việc liên tục chuyển đổi giữa các màu sắc khiến phim có lúc thiếu nhất quán về nhịp điệu.

Tác phẩm vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi màu sắc web-drama, trong khi các tuyến mâu thuẫn được triển khai dày nhưng chưa phải tuyến nào cũng được đào sâu.

Kịch bản còn ôm đồm, một số tình tiết dông dài; thông điệp “Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?” được nhắc nhiều thay vì chuyển tải tự nhiên, còn các mâu thuẫn phụ bị dồn vào phần cuối.

Kỹ xảo cũng là điểm hạn chế khi bộ phim mở rộng sang những phân đoạn chiến tranh và tâm linh có quy mô lớn hơn.

Tin khác