
Trương Lăng Hách, La Vân Hi. Ảnh: VieOn.
Bộ phim cổ trang "Trục ngọc" đang trở thành tâm điểm bàn luận khi càng phát sóng càng vấp phải nhiều ý kiến trái chiều. Từ một tác phẩm được kỳ vọng “bùng nổ”, phim dần lộ rõ những hạn chế, đặc biệt là cách xây dựng hình tượng nhân vật và lựa chọn thẩm mỹ thiếu hợp lý.
Tranh cãi lớn nhất xoay quanh vai nam chính do Trương Lăng Hách đảm nhận. Dù sở hữu ngoại hình sáng và dễ tạo thiện cảm, hình tượng “đại tướng quân” của anh lại bị đánh giá là thiếu thuyết phục. Khán giả cho rằng nhân vật quá trau chuốt, từ làn da trắng mịn đến lớp trang điểm kỹ lưỡng, hoàn toàn không phù hợp với bối cảnh chiến trường khắc nghiệt.
Trong một bộ phim lấy đề tài chiến tranh, sự chân thực là yếu tố cốt lõi. Tuy nhiên, thay vì tái hiện sự bụi bặm, khắc nghiệt của binh lính, phim lại ưu tiên các góc quay cận mặt, ánh sáng và tạo hình nhằm tôn lên vẻ ngoài của diễn viên. Điều này khiến nhân vật trở nên xa rời thực tế, giống như bước ra từ một bộ phim thần tượng hơn là một chiến binh thực thụ.
Không chỉ dừng lại ở tạo hình, chi tiết hậu trường cho thấy cảnh cưỡi ngựa của nam chính sử dụng đạo cụ giả, thậm chí cần người phía sau đẩy để tạo chuyển động. Hình ảnh này khiến nhiều khán giả thất vọng, bởi nó phá vỡ hoàn toàn cảm giác nhập vai, đồng thời phản ánh sự thiếu đầu tư vào những chi tiết quan trọng.
Thực tế, việc quay cảnh hành động trên ngựa đòi hỏi kỹ thuật cao và sự phối hợp chặt chẽ giữa diễn viên và ê-kíp. Tuy nhiên, thay vì nỗ lực nâng cao chất lượng, nhiều đoàn phim lại lựa chọn giải pháp an toàn và tiết kiệm, dẫn đến sản phẩm cuối cùng thiếu sức nặng.
Nhiều diễn viên trẻ sở hữu ngoại hình nổi bật nhưng thiếu sự trải nghiệm và rèn luyện cần thiết để hóa thân vào các vai diễn đòi hỏi chiều sâu. Hệ quả là nhân vật trở nên “đẹp nhưng rỗng”, không tạo được dấu ấn lâu dài.
Không riêng "Trục ngọc", nhiều bộ phim khác như "Trường Nguyệt Tẫn Minh" với nam chính là La Vân Hi cũng từng bị phàn nàn vì tạo hình quá đà, làm mất đi tính logic của nhân vật. Khi lớp trang điểm, trang phục và góc quay trở thành ưu tiên hàng đầu, câu chuyện và chiều sâu nhân vật dễ bị xem nhẹ.
Từ thực tế này, có thể thấy vấn đề không nằm ở một cá nhân hay một bộ phim, mà phản ánh cách làm phim chạy theo thị hiếu ngắn hạn. Việc lạm dụng “visual” (hình ảnh đẹp) để thu hút khán giả có thể mang lại hiệu ứng ban đầu, nhưng khó tạo ra giá trị bền vững.
Một bộ phim cổ trang thành công không phải là nơi để phô diễn ngoại hình, mà là không gian để tái hiện con người và thời đại. Khi nhân vật được xây dựng bằng chiều sâu và sự chân thực, khán giả sẽ tin và đồng cảm. Ngược lại, nếu chỉ “vẽ da không vẽ xương”, tác phẩm khó tránh khỏi việc bị lãng quên nhanh chóng, dù sở hữu dàn diễn viên nổi tiếng.

