Vương Nhất Bác và loạt diễn viên đẹp trai nhưng diễn xuất đơ cứng
Cái mác "diễn đơ" đã đeo bám Vương Nhất Bác trong nhiều dự án phim.
Làng giải trí Hoa ngữ không thiếu nam diễn viên có ngoại hình nổi bật nhưng lại gây tranh cãi về diễn xuất.
Vương Nhất Bác
Xuất thân là idol, Vương Nhất Bác tạo cú bứt phá mạnh mẽ khi hóa thân thành Lam Vong Cơ trong phim “Trần tình lệnh”. Sau đó, anh không ngừng thử sức với nhiều thể loại khác nhau từ phim cổ trang đến điện ảnh. So với giai đoạn đầu, diễn xuất của nam diễn viên đã có những bước tiến nhất định.

Tuy nhiên, điểm yếu vẫn tồn tại. Trong “Phồn thành chi hạ”, ở phân đoạn bố qua đời, gương mặt của Vương Nhất Bác gần như không thể hiện được nỗi đau, chỉ có sự bình thản đến lạnh lẽo.
Đến phim “Người theo đuổi gió”, khi đối diễn cùng Vương Dương, ánh mắt của anh đã có cải thiện, song vấn đề giọng nói vẫn gây tranh cãi. Việc phát âm chưa rõ, câu chữ thiếu lực khiến một số cảnh phim trở nên hụt hơi, khó bắt được nhịp cảm xúc của bạn diễn.
La Vân Hi
Trong số các nam diễn viên cùng lứa, La Vân Hi được đánh giá cao về khả năng thoại nguyên tiếng. Phát âm rõ ràng, ngữ điệu có sự điều chỉnh theo tâm lý nhân vật là điểm mạnh của anh, từng được khán giả ghi nhận trong phim “Thủy long ngâm”.

Tuy nhiên, diễn xuất của anh đang dần rơi vào lối mòn. Từ phim “Trường nguyệt tẫn minh” đến phim “Thủy long ngâm”, hình tượng “mỹ – mạnh – bi thương” liên tục lặp lại, với cách thể hiện các phân cảnh thổ huyết, nhẫn nhịn gần như không có sự khác biệt. Trong phim võ hiệp “Thủy long ngâm”, La Vân Hi quá chú trọng phô diễn ngoại hình, từ cử chỉ đến dáng đi đều thiên về sự mềm mại, thiếu đi nét rắn rỏi.
Đặc biệt, phân cảnh múa vốn là nút thắt quan trọng của mạch truyện, lại bị biến thành màn phô diễn nhan sắc. Động tác, biểu cảm, hóa trang và phục trang quá cầu kỳ, lệch hẳn tinh thần võ hiệp, khiến nhân vật mất đi khí chất giang hồ.
Dương Dương
Sở hữu ngoại hình nổi bật nhưng diễn xuất của Dương Dương liên tục gây tranh cãi. Khán giả cho rằng anh dần sa vào lối diễn thiên về tạo dáng, đặt yếu tố đẹp trai lên trên việc khắc họa nhân vật. Đặc biệt, vai diễn trong “Khói lửa nhân gian của tôi” khiến hình ảnh của Dương Dương bị ảnh hưởng đáng kể và gắn liền với biệt danh “vua dầu mỡ”.

Trong vai một lính cứu hỏa, đáng lẽ phải thể hiện sự kiên cường và trách nhiệm, anh lại thường xuyên xuất hiện với biểu cảm gượng gạo, cố giữ vẻ điển trai, phân cảnh đau đớn cũng thiếu chân thực.
Ở các tác phẩm sau, lối diễn giữ hình tượng ngày càng rõ rệt. Trong phim tu tiên, Dương Dương chỉ xoay quanh việc duy trì vẻ ngoài tuấn tú, bỏ qua chiều sâu tâm lý và khí chất nhân vật. Với nền tảng đào tạo bài bản, diễn xuất của Dương Dương tiếp tục là dấu hỏi lớn đối với khán giả.
Tống Uy Long
Tống Uy Long sở hữu ngoại hình thuộc hàng top của làng giải trí Hoa ngữ. Tuy nhiên, từ vai Dung Chỉ trong phim “Phượng tù hoàng” đến Trương Bình trong phim “Quân tử minh”, Tống Uy Long lại liên tục gây thất vọng khi luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, gần như vô cảm.

Nhất là trong phim “Quân tử minh”, các phân đoạn đối diễn giữa anh và Tỉnh Bách Nhiên bị cho là thiếu sự tương tác và cảm xúc. Nhân vật vốn được xây dựng là một thư sinh yếu đuối, thông minh, nhưng qua diễn xuất lại trở nên ngây ngô, thiếu chiều sâu, khiến khán giả có cảm giác anh chỉ đang “hoàn thành nhiệm vụ trước ống kính”.
Lưu Vũ Ninh
Xuất thân từ ca sĩ, thế mạnh rõ rệt của Lưu Vũ Ninh là có giọng nói trầm, khỏe, phát âm rõ ràng, cảm xúc tương đối đầy đặn, trở thành điểm cộng trong các bộ phim như “Nhất niệm quan sơn” hay “Khom lưng”. Tuy vậy, hạn chế về diễn xuất vẫn là điều khó bỏ qua.

Trong phim “Nhất niệm quan sơn”, dù các cảnh hành động được thực hiện khá chuẩn xác, ánh mắt của anh lại thiếu sự sắc bén cần thiết, đôi lúc tạo cảm giác trống rỗng. Ở những phân đoạn tình cảm đối diễn cùng Lưu Thi Thi, Lưu Vũ Ninh lại khá tiết chế biểu cảm, chủ yếu dựa vào giọng nói để truyền tải tâm trạng, khiến khán giả ví anh như một “máy lồng tiếng hình người”.
Hồ Nhất Thiên
Việc không qua đào tạo chính quy khiến diễn xuất của Hồ Nhất Thiên lâu nay bị đánh giá là thiếu chiều sâu. Trong phim “Tích hoa chỉ”, phân cảnh nam chính tháo mặt nạ lẽ ra phải là khoảnh khắc “bùng nổ”, lại không đạt kỳ vọng vì biểu cảm cứng nhắc, ánh mắt vô hồn. Ở các cảnh đối diễn cùng nữ chính Trương Tịnh Nghi, Hồ Nhất Thiên chủ yếu trợn mắt hay mím môi để biểu hiện cảm xúc.

Điều đáng nói là ngoài đời hay trong các chương trình giải trí, nam diễn viên lại thể hiện hình ảnh hoàn toàn khác, rất tự nhiên và biết tạo tiếng cười. Sự đối lập này càng khiến khán giả tiếc nuối cho khả năng diễn xuất chưa được bùng nổ của anh trên màn ảnh.



